Tiến sĩ đề xuất dùng lu chống ngập và hội chứng ‘ném đá tập thể’

15/07/2019 | 04:37

Phải chăng vì trước đó người dân đã mất hết lòng tin với một bộ phận những “ông nghị”, “bà nghị” chỉ biết gật gù hưởng lộc mà không lo cho nước cho dân?

Trong phiên họp HĐND TP.HCM vào chiều 12/7 vừa qua, đại biểu Phan Thị Hồng Xuân đã đề xuất trang bị “lu” cho người dân để chống ngập. Đề xuất này đã gây bão cộng đồng mạng, nhiều người phản đối, giễu cợt, cho là không khả thi. Việc bất ngờ trở nên “tai tiếng” khiến bà Xuân rất buồn và rơm rớm nước mắt khi chia sẻ với báo chí.

Phòng chống ngập lụt là một bài toán còn đang được thảo luận, và đề xuất của PGS.TS. Phan Thị Hồng Xuân cũng chỉ là một ý tưởng trong rất nhiều ý tưởng mà thôi. Điều đáng nói ở đây là nhiều người đã vội hùa theo đám đông mà cười cợt, miệt thị bà Xuân khi mới nghe mấy từ “dùng lu chống ngập”, mà chưa nghiêm túc tìm hiểu xem ý nghĩa thực sự của nó là như thế nào.

 

Tiến sĩ đề xuất dùng lu chống ngập và hội chứng ‘ném đá tập thể’

 

Chia sẻ với Tuổi Trẻ Online, PGS.TS. Phan Thị Hồng Xuân cho hay:

“Đây không phải là sáng kiến do tôi tự nghĩ ra mà đã được các chuyên gia của JICA (Nhật Bản) nêu trong chương trình lắng nghe trao đổi vừa qua”.

“Góc nhìn của tôi là góc nhìn nhân học, tôi dùng từ “cái lu” vì muốn nhấn mạnh ở khía cạnh tri thức bản địa, theo phương diện dân gian, nhưng mọi người lại đẩy câu chuyện quá xa.

Tôi nghĩ nếu mình dùng cụm từ “dụng cụ chứa nước” thay vì nói “cái lu” thì chắc là không bị phản ứng như vậy, không tạo ra hiệu ứng gây phản cảm như vậy”.

Bà Xuân cũng chia sẻ thêm với báo chí rằng: 

“Hiện nay các nhà ở nông thôn thì trước sân thường có những cái lu to đựng nước với nhiều tính năng, trong đó có chứa nước mưa”.

“Tôi từng tới Philippines, ở đó người dân đặt một thùng nước trên xe ba bánh. Khi nhà ngập nước nội bộ người ta sẽ cắm vòi hút nước chứa tạm vào thùng đó, khi hết mưa, hết ngập họ lại dùng chính nước đó để rửa, tưới tiêu cây vườn”.

Hiệu quả và tính khả thi của ý tưởng này tại TP.HCM còn cần được nghiên cứu, thảo luận; người viết bài này cũng không bảo vệ ý kiến của bà Xuân. Điều đáng suy ngẫm ở đây là vì sao lại có nhiều người vội vã giễu cợt, phản đối, thậm chí là nhục mạ một đại biểu HĐND và cũng là một PGS.TS? 

Phải chăng vì trước đó người dân đã mất hết lòng tin với một bộ phận những “ông nghị”, “bà nghị” chỉ biết gật gù hưởng lộc mà không lo cho nước cho dân?

Phải chăng vì sự giả dối trong ngành giáo dục đã lan tràn, điểm giả, bằng giả, nên người ta dễ dàng cho rằng cái mác PGS.TS cũng chỉ là giả?

Phải chăng vì cuộc sống quá nhiều những căng thẳng, phi lý và bất công, khiến nhiều người chỉ còn biết xả hết nỗi oán hận của mình sau mỗi tin tức giật gân như thế?

Hay phải chăng vì lối dạy và học khuôn mẫu, giáo điều, bắt người học phải chấp nhận đáp án có sẵn mà không được tư duy phản biện bao nhiêu năm nay khiến cả một thế hệ đã không còn bình tĩnh, lý trí phán xét đúng sai nữa?

Hay liệu có phải vì cái thứ “văn hoá đấu” đã âm thầm len lỏi trong mỗi con người kể từ khi đấu tranh được đặt lên bệ thờ mang tên “động lực của sự phát triển”, nên người ta bất tri bất giác mà đả kích lẫn nhau?

Từ thuở xa xưa, nền văn hoá truyền thống của các dân tộc Á Đông coi trọng Nhân Nghĩa Lễ Trí Tín, “Cái gì mình không muốn thì đừng làm cho người khác”. Ở phương Tây, triết gia vĩ đại Socrates cũng dạy con người cách đối xử với một tin đồn là để nó đi qua ba cánh cửa: Sự thật, Lòng tốt và Hữu ích. Nếu như mỗi người khi nhận được thông tin từ truyền thông có thể dùng cái đầu lạnh (lý trí) và trái tim ấm (lòng tốt) để phân tích và đối đãi, thì có lẽ sẽ bớt đi nhiều nỗi buồn và tổn thương không đáng có.

Nếu xã hội ngoài kia là một bức tranh màu xám, chúng ta có thể tự thắp lên màu xanh tươi bằng chính sự dịu dàng, bao dung của tâm hồn mình?

Khiêm Từ

Gửi bình luận

Gửi Làm lại

Chùa Phong Hanh